Cô quát nặng lời: “Anh đúng là hà tiện, vắt cổ chày ra nước!” Cty cổ phần BigOn Ngọc trinh. Minh đứng dậy đá cái ghế đổ rầm rầm tức giận: “Cái nhà cô ra vào hàng ngày mua từ tiền hà tiện đấy!".
“Biết thế chẳng lấy chồng quê!”
Vợ hám tiền
Chê trai phố, gặp đúng gã chồng quê “đào mỏ”
Ngày yêu Minh, cô đã biết Minh không được rộng rãi, phóng khoáng như nhiều đàn ông khác. Tính tiết kiệm của Minh đôi khi làm cô buồn lòng. Nhưng công bằng mà nói, ngoài điểm trừ đó Minh có rất nhiều điểm cộng như: hiền lành, chăm chỉ, không thuốc lá, rượu chè, tu chí làm ăn.
Yêu nhau hơn năm, Minh ngỏ lời với cô: “Mình cưới nhau cho ổn định cuộc sống. Ăn cơm một mình giờ anh thấy cô đơn lắm!”. Nghe Minh nói cô vui, nhưng trong lòng thoáng chút đắn đo, tất cả cũng chỉ bởi tính tiết kiệm của Minh.
Mẹ cô khi nghe Minh nói cưới thì giục: “27 tuổi không cưới, mày đợi đến bao giờ. Thằng Minh mẹ thấy được. Nhìn bố mày đấy, rộng rãi phóng khoáng cho lắm, tháng cầm về cho mẹ được đồng nào. Tiền ông vung vãi thiên hạ hết. Mình mẹ bao năm nay tự vun vén lo toan. Nhìn gương mẹ mà thấm. Tính nó thế sau vợ con được nhờ”.
Cô nghĩ mẹ nói cũng đúng, dù sao sự tiết kiệm của Minh vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được. Cô lấy tờ giấy chia hai cột, viết rõ ràng từng ưu khuyết điểm của Minh. Đúng thật ngoài khoản chi ly ra, Minh không có điểm gì đáng chê trách. Cô gật đầu đồng ý cưới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét